Hợp âm Lớn rồi còn khóc nhè – Trúc Nhân

Lớn rồi còn khóc nhè do nhạc sỹ Nguyễn Hải Phong sáng tác. Ca khúc có giai điệu nhẹ nhàng, ca từ trong sáng. Ca khúc đã đi vào lòng người bởi tiếng hát ngọt ngào, sâu lắng của ca sỹ Trúc Nhân.

Nội dung ca khúc nói về hình ảnh ngày xưa của một chàng trai thời chưa biết vâng lời, chỉ biết chơi và cười. Những lời mẹ dạy luôn cho rằng nó khắt khe. Rồi có những ngày ngu ngơ chạy theo lũ bạn, cầm cây đàn và ca hát… Khi vui chơi, chàng trai quên gọi về cho mẹ, để mẹ chờ mẹ ngóng… Kỷ niệm tuổi thơ thật đẹp, nó như một món quà vô giá luôn hiện hữu trong trái tim mỗi con người. Để rồi khi lớn lên, con người ta nhớ về lại thấy nhói lòng…

Khi chàng trai lớn lại thèm trở về những ngày tuổi thơ. Nhó cánh đồng, nhớ lũ bạn và nhớ cả nụ cười của mẹ… và muốn lắng nghe mẹ nói dù cho là khắt khe…

 

(Nguồn: Internet)

 

Hợp âm Lớn rồi còn khóc nhè – Trúc Nhân

1. Ngày thơ [Bb] bé có cánh [Gm] đồng, trưa nắng [C] bên bờ sông [Dm]
Thời tôi [Bb] chưa biết vâng [C] lời, chỉ biết [F] chơi và cười
Lời mẹ [Bb] nói không [Gm] nghe cho [C] rằng luôn khắt [Dm] khe
Mẹ [Bb] nói “Con [C] trai đừng khóc [F] nhè”.

Ngu ngơ chạy [Bb] theo đám [Gm] bạn tôi [C] đàn ca [Dm]
Ấy thế mà [Bb] khiếu văn [C] nghệ nhất [F] nhà
Bạn bè [Bb] cố bao [Gm] che câu [C] nào cũng dễ [Dm] nghe
Nó [Bb] nói hay [C] hơn lời của [F] mẹ.

ĐK:
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

2. Rồi tôi [Bb] xơ xác đi [Gm] nhiều khi mới [C] quen người yêu [Dm]
Thời tôi [Bb] mới biết đi [C] làm, em cứ [F] hay càm ràm
Người yêu [Bb] nói tôi [Gm] nghe tuy [C] lời hơi khó [Dm] nghe
Em [Bb] nói hay [C] hơn lời của [F] mẹ.

Thấm thoát lại [Bb] thấy tôi [Gm] chẳng thiếu [C] điều chi [Dm]
Lắm lúc lại [Bb] thấy tôi [C] chẳng có [F] 
Phải chăng [Bb] lớn khôn [Gm] hơn hay [C] càng ngu ngốc [Dm] hơn?
Tôi [Bb] muốn nghe [C] thêm lời của [F] mẹ.

ĐK:
Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

Tôi ôm [Bb] đàn và [Gm] hát đi xa [C] cùng bè [Dm] bạn
Ước [Bb] mơ con là vòng [C] quanh thế [F] gian
Tôi vô [Bb] tình là [Gm] thế hay quên [C] gọi về [Dm] mẹ
Ước [Bb] mơ của mẹ là [C] thấy con [F] về.

* Giờ tôi [Bb] nhớ những cánh [Gm] đồng, trưa nắng [C] bên bờ sông [Dm]
Giờ tôi [Bb] mới biết vâng [C] lời, thương lắm [F] khi mẹ cười
Giờ tôi [Bb] muốn lắng [Gm] nghe, cho [C] dù lời khắt [Dm] khe
Không [Bb] biết bao [C] lâu còn có [F] mẹ.

Ngày thơ [Bb] bé ngu [Gm] ngơ ai [C] chẳng hay khóc [Dm] nhè
Nay [Bb] lớn cớ [C] sao lại khóc [F] nhè.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *