Hợp âm Ai cũng có ngày xưa – Phan Mạnh Quỳnh

Ca khúc Ai cũng có ngày xưa do Phan Mạnh Quỳnh sáng tác và thể hiện. Ca khúc nói về những tâm sự của tác giả khi gợi nhớ gợi thương về quê hương.

Khi thấy dòng tin quê hương đang bão, gió lớn cuốn ngôi nhà kèm theo nước lũ dâng cao,.. bao cảm xúc, bao kỷ niệm lại ùa về trong ký ức của tác giả. Thuở bé thích mưa giông, thích xem cha bắt cá ngay trong sân nhà, thích chơi đàu cùng lũ bạn. Dường như mọi thứ trở nên thật đẹp, thật nên thơi trong tâm hồn của một đứa trẻ. Để rồi, lại có những ước mơ như được làm người lớn để không có ai chọc mình là trẻ con.

(Nguồn: Internet)

Nhưng cuộc sống vốn dĩ không phải là màu hồng như chúng ta từng mơ. Khi lớn lên phải đối diện với bao khó khăn nhọc nhằn, với cuộc sống mưu sinh cơm-áo-gạo-tiền lại khiến con người ta thèm được 1 lần trở về với ngày xưa ấy. Có lẽ, với mỗi con người ai cũng có ngày xưa và những kỷ niệm đẹp. Có lẽ đó là khoảng thời gian bình yên nhất, hạnh phúc nhất và đáng trân quý nhất của mỗi con người. 

Hợp âm Ai cũng có ngày xưa – Phan Mạnh Quỳnh

1. Dòng [F] tin đăng quê hương tôi nay đang [Bb] bão
Gió lớn cuốn mấy mái ngói [F] bay nước cũng sắp cao ngang [Bb] đầu
Chiều [F] nay ai mang thêm bao nhiêu lo [Bb] lắng
Chẳng biết sẽ có chỗ trú [F] thân hay thức trắng với cơn mưa [Bb] dài.

Vội [Bb] nhớ đến những ký ức đã quá [F] xa.
Lúc ấy bé lắm có biết [Bb] đâu thích bão giông ngập [Dm] lũ
Để [Bb] cha bắt cá ngay trong sân nhà [F] mình
Con vui quên đi gió mùa [Bb] về ôi bao năm [Dm] rồi [Bb]
Giờ tự nhiên [F] khóc [Bb] u ú [F] hoo [Bb]
Ai cũng có tuổi [F] thơ [Bb] ai cũng có ngày [F] xưa.

2. Ngày [F] xanh trôi nhanh hơn khi xưa ta [Bb] nghĩ
Lúc ấy chỉ muốn mau lớn [F] lên để không ai gọi trẻ [Bb] con
Rồi [F] khi bao bon chen ưu tư cuộc [Bb] sống
Ta mơ trở về ít phút [F] thôi tiếc những tháng năm êm [Bb] đềm.

Lại [Bb] nhớ đến những lúc mới biết trước [F] sau
Mấy đứa cuối xóm chơi rất [Bb] thân mà mỗi đứa nay một [Dm] nơi
Chẳng [Bb] biết nghĩ đến những khi ta cười [F] đùa
Có thấy rất vui hay chạnh [Bb] lòng vì chỉ còn dĩ [Dm] vãng [Bb]
Ngồi buồn tôi [F] hát [Bb] hơ hơ [F] ahh [Bb]
Tôi cũng có tuổi [F] thơ [Bb] tôi cũng có ngày [F] xưa.

3. Ngày [F] đó trong đêm khuya hanh khô nóng [Bb] bức
Bà ngồi quạt hoài đứa cháu [F] thơ gió đưa tôi vào giấc [Bb] ngủ
Ngày [F] đó mái tóc xanh đôi chân đi [Bb] vững
Ánh mắt vẫn sáng tay dắt [F] tôi rồi không muốn [Bb] rời

Thời [Bb] gian trôi qua những đứa bé lớn [F] lên
Nhưng ai ngăn mái tóc phai [Bb] màu ốm đau rồi đi [Dm] mãi.
Phải [Bb] chăng ai yêu thương bên ta một [F] thời
Cũng sẽ sang bên kia bầu [Bb] trời rồi tìm nơi [Dm] đâu [Bb]
Ngồi buồn tôi [F] nhớ [Bb] hơ hơ [F] ooh [Bb]
Ai cũng có tuổi [F] thơ [Bb] ai cũng có ngày [Dm] xưa [Bb]
Ai cũng nhớ tuổi [F] thơ [Bb] ai cũng nhớ ngày [F] xưa. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *